hoangcat | 25 May, 2011, 21:33 |
BẠN VIẾT VỀ TÔI | (117 Reads)
Tớ để hình ảnh Hoài Dương trong sâu thẳm lòng mình
Tớ vẫn không thể nào tin là Hoài Dương đã đi, và vĩnh biệt
Dẫu biết rằng Trời cho Hoài Dương sống khỏe, đi nhanh là điều ai ai trên cõi đời này, khi về già cũng khát khao, ao ước
Nhưng sao vẫn cứ thấy bàng hoàng, ngơ ngác lắm - Hoài Dương ơi!
Cuộc đời này, quả thật, như thực như hư - Hoài Dương đã hóa ra tro bụi mất rồi!!!
Ôi!...Có chi đáng để cho mỗi chúng ta suốt cả một kiếp bon chen, trầm luân, lầm lụi?
Tớ mừng thầm là Hoài Dương vốn có một tâm hồn trong veo như giọt sương, nước suối
Nhưng vẫn thương BẠN vô cùng - bởi cuộc đời Hoài Dương chưa từng sung sướng bao nhiêu!
Nhớ BẠN - phòng văn như rộng hoác ra nhiều
Tớ để ảnh Hoài Dương im lìm trên bàn viết...
Hoài Dương ơi!...
Trong tâm can mình, Hoài Dương không bao giờ chết
Sang thế giới bên kia, mình lại bạn cùng nhau...